top of page

Sống tự tại - tìm lại hương vị mát mẻ, vững chãi và thảnh thơi



Cuộc sống mưu sinh đôi khi làm ta đánh mất sự hồn nhiên, vô tư, vui vẻ thời trẻ thơ. 

Vòng xoáy cuộc đời với những đua tranh, hối hả, bận rộn khiến ta dễ rơi vào trạng thái vô định, cô đơn, thậm chí là mất phương hướng.


Thật may, tôi đã nhận ra những ý nghĩ sai lầm để không bị cuốn trôi và tìm cách sống tự tại trong từng khoảnh khắc. Nhờ vậy tôi có thể an trú trong tâm mình để cảm nhận hương vị mát mẻ - vững chãi - thảnh thơi.


Nếu bạn tò mò về hành trình của tôi, hãy cùng đọc bài viết này nhé!


Mục lục


Hình 1:

Trở thành đứa trẻ ngoan để mẹ không bận lòng

Sinh ra trong một gia đình khá giả, nhưng từ lúc bố mất, cuộc sống của gia đình tôi bắt đầu khó khăn hơn. Mẹ! từ một người phụ nữ không nghề nghiệp, chỉ ở nhà lo chăm con trở thành trụ cột gia đình. Mẹ chỉ biết cố gắng hết sức, bươn chải làm đủ loại nghề, nào là nuôi heo, bò, gà; dậy sớm đi chợ bán trái cây, bán rau; đi rẫy gieo từng hạt giống ngô, mì … chỉ để mong có thêm ít đồng lo cho con ăn học, mong con được bằng bạn bằng bè. Nhìn mẹ vất vả mỗi ngày, tôi ý thức được rằng gia đình đã mất đi trụ cột quan trọng nhất, mẹ nuôi 3 đứa con là điều chẳng dễ dàng gì.


Nhờ nỗ lực của mẹ, dù gia đình không trọn vẹn, tôi vẫn được hưởng điều kiện giáo dục đầy đủ, trải qua tuổi thơ đầy màu sắc, ngập tràn tiếng cười và hạnh phúc bên chị em và bạn bè. Hiểu rằng mẹ là người cho chúng tôi tất cả, từ một người chẳng quan tâm học hành, tôi dặn lòng phải học tập thật tốt, tự lập, sống vui vẻ để mẹ không phải lo lắng, bận tâm vì mình.

Vì thương mẹ, trong tôi cũng hình thành những mong cầu về vật chất, đó là kiếm thật nhiều tiền để báo hiếu mẹ vô vàn kính yêu của tôi.


Hoang mang vì mất kết nối, tôi nỗ lực làm đầy bên ngoài

Có một khoảng thời gian dài, tôi mang trong mình cảm giác tồi tệ vì mất kết nối với tất cả.

Mọi chuyện bắt đầu từ lúc chuyển nhà, xa những người bạn thân tâm giao, mất kết nối, mất đi niềm vui; mẹ tái hôn, có gia đình mới, mang thai, tôi có thêm một người em gái. Nỗi nhớ bạn bè và hoài niệm về khoảng thời gian vui vẻ; mặc cảm vì mẹ không còn là của riêng mình, thậm chí cảm giác mình là người ngoài dù mẹ vẫn quan tâm và yêu thương đè nặng lên trái tim tôi.


Mỗi ngày tôi đều mong muốn thoát khỏi cảm giác tồi tệ đang xâm chiếm tâm trí mình. Tôi luôn nghĩ làm sao để đậu đại học, làm sao có nhiều tiền. Tôi nghĩ chỉ khi mình có thật nhiều tiền mới có thể sống mát mẻ, vững chãi và thảnh thơi. Tôi nghĩ rằng có tiền là có tất cả.


Điều đó khiến tôi ngay từ thời còn học cấp 3 cho đến khi tốt nghiệp Đại học luôn mong muốn mình dẫn đầu. Thậm chí tôi từng sân si với bạn bè, muốn mình giỏi hơn tất cả. Tôi đã nỗ lực hơn bao giờ hết, không bỏ cuộc dù có nhiều khó khăn, trở ngại. Kết quả sau bao cố gắng, tôi đã đậu vào trường Đại học An ninh nhân dân - ngôi trường mơ ước của bao người. Khi ra trường được điều động công tác gần nhà với mức lương hằng tháng ổn định. Trong ánh mắt của mọi người, cuộc đời tôi quá may mắn, trọn vẹn, thành công, hạnh phúc. Và tôi cũng lầm tưởng rằng cuộc đời mình từ đây sẽ toàn thuận lợi, suôn sẻ.


Khi đi làm, tôi nghĩ rằng để sống trong an toàn mình phải tự lo cho bản thân, phải thêm chứ không có bớt. Suy nghĩ đó khiến bản ngã trong tôi trỗi dậy, tôi cũng quên mất rằng mình cần trân trọng những gì mình đang có. Để chứng tỏ bản thân, tôi làm việc quên ăn quên ngủ. Vì chỉ tập trung công việc, tôi càng thêm mất kết nối với gia đình, bạn bè và chính cả bản thân mình. 


Sau 2 năm công tác, dù năng lực được ghi nhận, tôi vẫn cảm thấy là chưa đủ. Vì cho rằng mọi sự nỗ lực của mình không được công nhận xứng đáng, tôi tị nạnh với người làm nhiều, khó chịu với người làm ít. Tôi cảm thấy không hài lòng với tất cả mọi người, dù đó là bậc cha chú lớn hơn tuổi.


Trượt dài trong sự hơn thua, bận rộn với công việc, tôi thấy mình thật đáng thương vì không có nổi một người bạn đáng tin cậy để sẻ chia niềm vui lẫn nỗi buồn. Không biết từ bao giờ tôi đã mất đi cảm giác vui vẻ, làm việc tận tụy mà không có sự toan tính. Không biết từ bao giờ, tôi mang trên mình một lớp mặt nạ dày để đối diện với gia đình, bạn bè, đồng nghiệp. Không biết từ bao giờ, tôi đã bỏ lỡ đi rất nhiều điều giá trị trong cuộc đời này.


Gặp thầy Trần Việt Quân - sửa mình để vững chãi

Con đường tự giải thoát nằm trong "Tri thức". Với mong muốn thay đổi bản thân, hiểu em gái hơn, tôi đăng ký học lớp dạy con trưởng thành từ 3 gốc của thầy Trần Việt Quân. Tôi ấn tượng sâu sắc với những cách giải quyết vấn đề khó của thầy. 


Từ khóa học ấy, tôi hiểu bản tính đích thực là một hữu thể tinh thần, TÂM TẠO TÁC là nguyên nhân cốt lõi làm cuộc sống mất đi hương vị sống mát mẻ, vững chãi và thảnh thơi. Tôi bắt đầu về nhà nhiều hơn, nói chuyện nhẹ nhàng hơn, chú ý đến ngôn từ nhiều hơn để mẹ không phải buồn lòng. Tôi dần dần biết cách trân trọng những điều mình đang có, buông bỏ tâm tham, không còn dính mắc vào cơm áo gạo tiền nữa. 


Cuộc sống đã quay lại quỹ đạo vốn có, tôi dần giải thoát cho mình, không còn cố chấp và chấp trước; Tâm bình yên, tĩnh lặng lại; Tìm về với âm thanh nội tại, Chuyển hóa cái tôi riêng tư thành vô ngã; Chuyển cái tôi hẹp hòi ích kỷ thành cái tôi công đức; Tin vào chính mình, Hiểu rõ bản thân, Ươm hạt giống từ bi trí tuệ, không khoe khoang; Biết tự kiềm chế, không gượng ép; luôn nuôi dưỡng lòng tri ân.


Vì cảm thấy con đường đang đi sẽ đưa mình tới miền hạnh phúc, tôi dấn thân tham gia phụng sự và học thêm khóa học của Viện đào tạo Bách Khoa. Tôi dành thời lắng nghe và thực hiện theo những điều Thầy đã chỉ dạy, sắm sửa cho mình một tủ sách tinh hoa ra trò và rất này nọ. Tôi tin mọi điều tốt đẹp, bình an luôn ở bên tôi trong hành trình này!


Biết ơn Thầy, những người bạn tốt, những cuốn sách tinh hoa, đã cho tôi cuộc sống mới, TỰ TẠI - TÌM LẠI HƯƠNG VỊ MÁT MẺ, VỮNG CHÃI, THẢNH THƠI


Nội dung: Trần Ý Nhi - Học viên Content 3 gốc K2

Biên tập: Nhàn Lý 

Hình ảnh:


75 views0 comments

Recent Posts

See All

Kommentarer

Gitt 0 av 5 stjerner.
Ingen vurderinger ennå

Legg til en vurdering
Untitled-1.jpg

Cùng chung lý tưởng
“Giáo dục chuyển hoá 3 Gốc”

Trang thư viện 3 Gốc mong nhận được phản hồi, động viên hoặc “ủng hộ” tuỳ hỷ đến từ độc giả. Bởi đây là thông điệp ngầm nhắn gửi “Những gì chúng tôi làm mang giá trị thiết thực đến cho mọi người”, giúp 3GOC.VN sẽ ra mắt nhiều nội dung giá trị hơn trong thời gian tới.